#TDCTY 409 Chương 7

Cập nhật lúc: 15-04-2026
Lượt xem: 0

Giang Kỳ An không thể đợi thêm đến ngày bay về theo lịch trình. Anh vội vã xin đổi ca với một nhóm đồng nghiệp khác cũng đang ở Paris, rồi mua ngay tấm vé máy bay sớm nhất trong ngày để về nước.

Khi máy bay hạ cánh, đồng hồ đã chỉ ba giờ sáng. Giang Kỳ An dùng tốc độ nhanh nhất, không dừng lại dù chỉ một giây để lao thẳng về nhà.

Mở cửa bước vào, căn nhà vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc anh rời đi, không có lấy một sự xê dịch. Nhưng chính sự tĩnh lặng không thay đổi ấy lại càng phóng đại nỗi bất an trong lòng anh. Chẳng lẽ từ ngày anh bay đi Paris, Ôn Đường chưa từng về nhà sao?

Anh dồn dập bước vào phòng ngủ, phản ứng đầu tiên là mở tủ quần áo ra.

Chỉ còn lại quần áo của anh.

Bộ đồ sáng ngày hôm đó anh mặc là do Ôn Đường đã ủi phẳng phiu rồi đặt sẵn ở cuối giường như mọi khi, nên lúc đó anh mới không phát hiện ra sự bất thường.

Anh quay người lại, đảo mắt nhìn một vòng quanh phòng. Không chỉ có thế. Thứ mà Ôn Đường mang đi không chỉ có quần áo.

Tất cả những dấu vết sinh hoạt của cô trong căn nhà này dường như đã được dọn sạch sành sanh không còn một mảnh nhỏ. Cứ như thể cô đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh vậy.

Chỉ duy nhất những món quà lớn nhỏ mà anh từng tặng cô là cô chẳng mang đi bất cứ món nào.

Giang Kỳ An lúc này mới bàng hoàng nhận ra điều gì đó, hơi thở dồn dập của anh dần đông cứng lại. Anh ngồi vật xuống mép giường với gương mặt trắng bệch, thì bỗng nhiên nhìn thấy một xấp tài liệu đặt trên ngăn tủ đầu giường.

Anh nhớ mang máng, đó là căn chung cư cao cấp ven sông mà Ôn Đường từng bảo là cô đã nhắm tới.

Anh run rẩy cầm xấp tài liệu lên, ngay khoảnh khắc lật mở, đồng tử bỗng co rút dữ dội.

Đó hoàn toàn không phải hợp đồng mua nhà gì cả, mà là một bản thỏa thuận ly hôn. Mỉa mai thay, ở góc dưới bên phải lại rành rành tên anh – chính là chữ ký mà anh đã tự tay đặt bút ký tên vào đêm đó!

Giang Kỳ An không thể tin nổi, anh bàng hoàng lật thêm vài trang nữa, một tờ giấy mỏng kẹp bên trong bỗng rơi ra, nằm lặng lẽ ngay dưới chân anh.

Đó rõ mồn một là một tờ phiếu xét nghiệm thai!

Trong tích tắc, toàn bộ máu trong người Giang Kỳ An như đông cứng lại.

Ôn Đường… cô ấy có thai sao?

Ngày khám trên phiếu hiển thị là từ ba tháng trước. Đúng vào khoảng thời gian Tống Từ vừa về nước.

Vậy mà suốt ba tháng qua, anh lại chẳng hề hay biết gì về việc cô mang thai.

Không, không phải anh hoàn toàn không biết.

Ba tháng nay, thái độ của Ôn Đường dành cho anh đã không còn như trước. Đã có vài lần cô bị nôn nghén dữ dội. Dạo gần đây, cô cũng bắt đầu thích mặc những bộ váy áo rộng rãi. Thậm chí, cô còn đột nhiên bảo anh phải học cách làm một người cha tốt từ sớm…

Thế nhưng lúc đó, tâm trí anh chỉ mải quẩn quanh vì sự trở về đột ngột của Tống Từ nên chẳng mảy may để tâm đến những dấu hiệu ấy.

Tất cả những gì bày ra trước mắt đều như những cái tát đau đớn vào sự vô tâm của anh. Đến khi anh nhận ra tình cảm của mình, muốn cùng cô xây dựng tổ ấm này thật tốt, thì cô đã rời đi mất rồi.

Giang Kỳ An siết chặt tờ giấy mỏng manh trong tay, từng chữ trên đó như kết thành một tấm lưới, cứa nát trái tim anh.

Con người ta thường chỉ đến lúc mất đi mới bắt đầu biết trân trọng.

Anh gác lại mọi công việc, điên cuồng tìm kiếm Ôn Đường khắp nơi như một kẻ mất trí. Sau khi lùng sục mọi ngóc ngách cô có thể lui tới mà vẫn không có kết quả, anh bỗng sực nhớ lại bóng dáng mình đã thấy tại sân bay Charles de Gaulle ngày hôm đó.

Liệu có thật là anh đã nhìn nhầm?

Giang Kỳ An không dám nghĩ sâu thêm, nhưng một linh cảm thôi thúc anh lập tức đi kiểm tra danh sách hành khách trên chuyến bay tới Paris do chính mình điều khiển ngày hôm ấy.

Khi nhìn thấy cái tên Ôn Đường hiện ra rành rành, anh thấy đầu óc như có sét đánh ngang tai, hô hấp cũng gần như ngưng trệ.

Tại sao chứ? Anh đã dự định sau khi tặng món quà kia sẽ bày tỏ lòng mình với cô cơ mà. Anh đã dặn cô phải đợi anh về…

Anh chưa từng ngờ rằng, cái ngày cô tiễn anh lên máy bay, cũng chính là ngày cô lặng lẽ rời bỏ anh để ôm lấy một cuộc đời mới.

Giang Kỳ An huy động tất cả các mối quan hệ và nguồn lực để tìm cô, để liên lạc với cô. Nhưng thế giới này rộng lớn quá, nếu Ôn Đường đã tâm tâm niệm niệm muốn trốn tránh anh, cô có hàng ngàn cách để làm điều đó.

Nhưng anh vẫn phải tìm bằng được cô, tìm bằng được Ôn Đường của anh!

Ba tháng sau, tại Paris, Pháp.

Ôn Đường ngồi trên băng ghế dài ở quảng trường công viên, tay cầm vụn bánh mì cho chim bồ câu ăn. Gió khẽ thổi, cô rủ mắt, khóe môi khẽ hiện lên nụ cười bình thản.

Những chiếc lá vàng rơi rụng, cô rắc nốt vụn bánh xuống đất, thu hút một bầy bồ câu xám trắng vây quanh. Ba tháng này có lẽ là khoảng thời gian cô sống thoải mái và tự tại nhất sau khi rời xa Giang Kỳ An.

Cô đã thử làm rất nhiều việc mà trước đây chưa từng chạm tới: nhảy dù, leo núi, lặn biển… Lần đầu tiên cô cảm nhận được một cách trực quan và sâu sắc rằng, hóa ra tự do lại ở ngay gần mình đến thế.

Sau khi cho chim ăn xong, cô ngồi đón gió thêm một lát rồi mới đứng dậy rời đi. Cô đã mua vé máy bay về nước vào ngày mai. Dẫu sao trọng tâm cuộc sống của cô vẫn ở quê nhà, vả lại sau ba tháng ở xứ người, cô nhận ra mình vẫn yêu thích cảnh sắc trong nước hơn.

Hôm sau, Ôn Đường lên máy bay trở về.

Ngồi ở ghế bên cạnh cô là một người đàn ông mặc bộ vest cắt may tinh tế, ngoại hình cực kỳ xuất chúng với đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng, khí chất cao sang quyền quý. Chỉ cần ngồi yên ở đó, anh ta cũng đủ để thu hút mọi ánh nhìn.

Ôn Đường đang nhìn bâng quơ thì từ phía nhà vệ sinh trên máy bay bỗng vang lên tiếng kêu cứu thất thanh:

“Trên máy bay có bác sĩ hay nhân viên y tế nào không? Ở đây có một sản phụ sinh non, thai nhi sắp không chịu nổi rồi!”

Gần như không một chút do dự, Ôn Đường lập tức đứng bật dậy, vội vã chạy khỏi khoang hạng thương gia về phía phát ra tiếng kêu.

“Tôi là bác sĩ sản phụ khoa, để tôi cấp cứu cho!”

Khi Ôn Đường chạy đến nơi, sản phụ đã sinh xong. Người phụ nữ ấy mặt cắt không còn giọt máu, nhìn thấy Ôn Đường như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, giọng run rẩy:

“Bác sĩ, xin cô… hãy cứu lấy con tôi!”

Ôn Đường nhìn xuống, sản phụ đang cẩn trọng nâng một khối màng thai chỉ nhỏ bằng bàn tay, bên trong bao bọc lấy nhau thai và đứa trẻ sơ sinh. Cô nhíu mày, trấn tĩnh hỏi:

“Chị mang thai được bao nhiêu tuần rồi?”

“Chỉ mới 26 tuần thôi.”

Ôn Đường lập tức căng thẳng. Lúc này, hai bác sĩ khác trên máy bay cũng nghe tin mà chạy đến hỗ trợ. Vì họ không chuyên về sản khoa nên chỉ có thể phối hợp làm theo chỉ dẫn của cô.

Ở độ cao vạn mét, điều kiện y tế vô cùng hạn chế, Ôn Đường chỉ kịp đeo găng tay rồi xé màng thai ra. Đứa bé sơ sinh toàn thân trắng bệch, tứ chi lạnh toát, tình hình vô cùng nguy kịch.

“Lấy túi nước nóng và chăn lại đây, nhanh lên!” Cô vừa thực hiện các biện pháp cấp cứu vừa ra lệnh dứt khoát.

Trong khoang máy bay, tim ai nấy đều thắt lại, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Ôn Đường. Mãi cho đến khi nhịp tim của đứa bé dần phục hồi, tất cả mới thở phào nhẹ nhõm.

Ở khoang hạng thương gia, Úc Đình Mục liếc nhìn Ôn Đường đang đưa tay lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Máy bay hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay gần nhất. Ba vị bác sĩ luân phiên thực hiện ép tim ngoài lồng ngực cho đứa trẻ, Ôn Đường cũng không dám lơ là một giây phút nào.

Sau khi hạ cánh, cô theo xe cứu thương đưa mẹ con sản phụ đến thẳng bệnh viện. Từ trên không trung cho đến khi vào viện, cô đã thực hiện ép tim liên tục suốt hơn một giờ đồng hồ.

Cho đến khi đứa bé được đưa vào phòng cấp cứu, cô mới buông lỏng dây thần kinh đang căng như dây đàn, bàn tay buông thõng bên hông đã run rẩy vì tê dại.

Đợi đến khi tình hình của cả mẹ lẫn con đã ổn định, Ôn Đường mới yên tâm rời đi, quay lại sân bay để đi chuyến bay khác do hãng sắp xếp. Khi máy bay thuận lợi hạ cánh, Ôn Đường về đến nhà mình thì đã là hai giờ sáng.

Vừa mới tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại của cô đã vang lên thông báo có tin nhắn mới.

Ôn Đường cầm máy lên xem. Đó là một yêu cầu kết bạn WeChat từ một người lạ. Cô do dự một lát rồi cũng nhấn đồng ý.

Vừa mới kết bạn xong, đối phương đã lập tức gửi tới một dòng tin nhắn:

[Ôn Đường, rốt cuộc chị đã làm cái gì vậy?]

[Bây giờ trong đầu anh Kỳ An toàn là chị, đến mặt em anh ấy cũng chẳng thèm nhìn lấy một lần!]

Ôn Đường cũng chẳng ngờ sau khi cô đã chặn số của Tống Từ, cô ta vẫn có thể kiên trì tìm cách liên lạc với mình như thế này. Nhớ lại dòng trạng thái “công khai chủ quyền” mà mình thấy trên trang cá nhân của cô ta trước khi đi, cô khẽ nở nụ cười mỉa mai, gõ chữ trả lời:

[Chẳng phải cô và Giang Kỳ An đã sớm ở bên nhau rồi sao?]

[Vị trí đó tôi cũng đã nhường lại cho cô rồi, cô còn gì mà chưa vừa lòng nữa?]

Cô rõ ràng đã thành toàn cho bọn họ đúng như tâm nguyện, thế nhưng Tống Từ hiển nhiên là vẫn không thấy thỏa mãn.

[Ôn Đường, chị làm tất cả những chuyện này rõ ràng là cố ý! Cố ý muốn khiến anh Kỳ An không thể nào quên được chị!]

Nhìn dòng tin nhắn Tống Từ gửi đến, Ôn Đường thấy nực cười, nhưng sâu trong lòng cũng thoáng qua một tia khoái lạc thầm kín.

[Cô vừa muốn làm “ánh trăng sáng” khiến anh ta day dứt khôn nguôi, lại vừa muốn làm người vợ danh chính ngôn thuận của anh ta cơ à?]

[Tống Từ, tham lam quá mức là dễ bị trời phạt lắm đấy.]

Gửi xong câu này, Ôn Đường cũng chẳng còn tâm trí đâu mà dây dưa với cô ta nữa, cô dứt khoát đưa Tống Từ vào danh sách đen một lần nữa.

Nghĩ về những chuyện đã trải qua trên máy bay khi về nước, Ôn Đường nhận ra mình vẫn không thể buông bỏ sứ mệnh và ước mơ của một bác sĩ. Cô gọi điện cho chủ nhiệm khoa, bày tỏ ý định muốn quay lại bệnh viện tiếp tục công tác.

Giây phút nghe chủ nhiệm nói lời chào mừng, Ôn Đường mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Sáng sớm hôm sau, Ôn Đường tự lái xe đến bệnh viện để làm thủ tục phục chức.

Khi đi qua một ngã tư lớn, đèn giao thông vừa chuyển xanh, xe của cô vừa mới khởi hành thì một phụ huynh đang dắt con nhỏ lại mải cúi đầu nhìn điện thoại, không chú ý nên đã bước chân xuống vạch kẻ đường đúng lúc đèn đi bộ đã chuyển sang đỏ.

Đứa trẻ cười đùa chạy băng băng trên vạch sang đường, mắt thấy sắp đâm sầm vào đầu xe. Ôn Đường co rụt đồng tử, vội vàng đánh lái gấp rồi đạp lút phanh để tránh.

Chẳng ngờ đúng lúc đó có một chiếc xe khác đang đi tới giao lộ, chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” vang dội—

Đầu của hai chiếc xe va quẹt vào nhau dữ dội. May mà đối phương phản ứng kịp thời, Ôn Đường cũng phanh lại đúng lúc nên mới không gây ra tai nạn thảm khốc nào.

Vừa mới hoàn hồn, nhìn thấy logo xe Maybach của đối phương, sắc mặt Ôn Đường lại càng tệ hơn.

Vị phụ huynh vượt đèn đỏ kia dắt theo đứa nhỏ đứng chết trân vì hoảng sợ, đứa bé khóc thét lên rồi ôm chặt lấy chân cha mình. Người đàn ông đó tuy không nhận ra đó là xe Maybach nhưng nhìn sơ qua cũng biết đó là loại xe sang đắt đỏ, bản thân vốn chẳng thể đền nổi nên sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.

Tại ngã tư đại lộ, dòng xe cộ vẫn tấp nập qua lại, người đi đường cũng chẳng ai dừng chân, chỉ liếc nhìn bọn họ bằng ánh mắt thương hại hoặc ái ngại rồi lại vội vã bước đi.

Ôn Đường vội mở cửa xe, bước xuống kiểm tra.

Phần đầu chiếc xe đối diện chỉ bị trầy xước và biến dạng nhẹ, nhưng rõ ràng bị thương nặng hơn chính là chiếc BMW của cô – đèn xe đã vỡ nát. Đây là lần đầu tiên cô gặp phải sự cố như thế này, trong lòng cũng không tránh khỏi hoảng loạn.

Dù là để tránh người đi bộ, nhưng người trực tiếp va quẹt vào xe đối phương vẫn là cô, việc phân định trách nhiệm thế nào còn phải đợi cảnh sát giao thông. Nếu cô là người chịu trách nhiệm chính, cô sẽ phải đền bao nhiêu tiền đây? Số tiền cô tiết kiệm bấy lâu liệu có đủ để sửa một chiếc Maybach không?

Trong lúc lòng đang rối bời như tơ vò, cửa xe Maybach mở ra.

Từ ghế phó lái, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, dáng vẻ văn nhã bước xuống. Anh ta đóng cửa xe, liếc nhìn vết xước trên đầu xe một cái.

Anh ta khẽ nhíu mày nhưng không hề làm khó Ôn Đường, mà quay sang nhìn vị phụ huynh vừa dắt con vượt đèn đỏ, thấp giọng chất vấn: “Anh trông trẻ kiểu gì vậy?”

“Có biết như thế này nguy hiểm đến mức nào không?”

Vị phụ huynh nọ mặt trắng bệch, vừa ôm đứa nhỏ đang khóc lóc vừa liên tục cúi đầu xin lỗi, hứa sau này nhất định sẽ chú ý. Nhưng ông ta thật sự không có tiền đền, chỉ hy vọng người đàn ông kia có thể giơ cao đánh khẽ mà không đòi bồi thường. Ông ta vừa dắt con vừa gập người xin lỗi hết lần này đến lần khác, trông vô cùng tội nghiệp.

Nhưng chuyện này rốt cuộc vẫn là do ông ta mải nhìn điện thoại mà vượt đèn đỏ gây ra, Ôn Đường cũng không biết phải bênh vực thế nào cho phải. Có điều là một người bình thường, có khi làm lụng cả đời cũng chẳng kiếm đủ tiền đền cho chiếc Maybach kia.