#TDCTY 409 Chương 1

Cập nhật lúc: 15-04-2026
Lượt xem: 313

Tôi đã đặt lịch phẫu thuật pha’ th/ai và nộp đơn l/y h.ô n.

Chỉ là… người chồng cơ trưởng của tôi, vẫn hoàn toàn không hay biết.

Anh còn đang bận rộn chăm sóc người yêu cũ đang mang thai, chỉ thấy dạo gần đây tôi đột nhiên trở nên… ngoan ngoãn lạ thường.

Cô ta đăng ảnh thân mật của hai người lên mạng, tôi lặng lẽ vào bấm “thích”.

Anh đưa cô ta đến gặp tôi để khám thai, tôi đeo găng tay, khoác áo blouse và tận tình chăm sóc như một bác sĩ xa lạ.

Tôi không ghen, không cãi vã, không làm mình làm mẩy, thậm chí còn chủ động giấu kín thân phận vợ chồng trước mặt cô ta.

Anh nghĩ tôi đã thông suốt.

Nhưng đâu hay, tôi vốn dĩ chẳng cần anh nữa rồi.

Hôm đó, anh hộ tống cô ta đến bệnh viện nơi tôi làm việc để khám thai.

Cô ta như thể không hề biết tôi và anh đã là vợ chồng, cứ tự nhiên níu lấy vạt áo blouse của tôi, nũng nịu:

“Bác sĩ ơi, tôi sợ đau lắm… Chị nhẹ tay giúp nhé?”

Tôi đang định lên tiếng an ủi rằng khám thai định kỳ không đau đâu…

Nhưng anh đã nhanh hơn một bước, xen vào:

“Phiền bác sĩ Ôn nhẹ tay cho, cô ấy từ nhỏ đã sợ đau rồi.”

Lời sắp nói nghẹn lại nơi cổ họng, như có một chiếc xương cá mắc lại, đau đớn đến ngộp thở.

Tôi không lên tiếng nữa, chỉ im lặng cúi đầu hoàn tất thủ tục kiểm tra.

Anh trông như thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi rời đi còn liếc nhìn tôi, vẻ mặt như thể đang thắc mắc tại sao tôi lại có thể bình tĩnh đến vậy.

Bởi vì trước đây, chỉ cần có bất kỳ người phụ nữ nào lảng vảng bên cạnh anh, tôi đều hỏi cho ra lẽ.

Nhưng bây giờ… tôi mệt rồi.

Cả cuộc hôn nhân này lẫn tình yêu tôi dành cho anh – tôi đều đã không còn đủ sức để tiếp tục gồng gánh.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, hiếm khi anh chủ động mở lời giải thích:

“Người đi khám hôm nay chỉ là bạn anh thôi. Cô ấy mang thai một mình, không tiện nên anh giúp một tay. Em đừng hiểu lầm.”

“Em biết rồi.”

Tôi đang do dự, không biết nên mở lời thế nào về chuyện ly hôn và đứa bé trong bụng…

Thì điện thoại anh đổ chuông.

Là cô ta – người cũ.

Anh chỉ thoáng nhìn qua màn hình, sau đó quay sang nói:

“Hãng bay có cuộc họp khẩn, em buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi, đừng chờ anh.”

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi hạ quyết tâm.

Tôi giữ anh lại, đưa tờ đơn l/y h.ô n đã được đặt sẵn trên bàn cho anh, rồi bình thản nói:

“Em đang nhắm một căn chung cư cao cấp ở ven sông.”

Anh chẳng buồn đọc, chỉ lật thẳng đến trang cuối, ký roẹt một cái vào chỗ trống:

“Thích thì cứ mua đi.”

Nói rồi, anh còn cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán tôi:

“Chờ anh về.”

Tiếng cửa đóng sầm lại ngay sau câu nói ấy.

Tôi đỏ hoe mắt, nhìn bản thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký, lặng lẽ đặt tay lên bụng, thì thầm:

“Xin lỗi con yêu… Mẹ không thể để con sinh ra trong một gia đình không có tình thương như thế này được…”

Đang mải suy nghĩ thì điện thoại báo có một yêu cầu kết bạn mới.

Tôi vừa bấm đồng ý, liền thấy đối phương đăng tải một dòng trạng thái:

[Vất vả cho anh quá, muộn thế này còn bận rộn trang hoàng nhà mới cho em và con. Từ nay về sau, chúng ta sẽ có một khởi đầu mới.]

Trong ảnh là bụng bầu đã nhô lên rõ rệt của cô ta, và bàn tay người đàn ông ấy – dịu dàng đặt lên bụng.

Là bàn tay từng chạm vào tôi, từng ôm tôi vào lòng, từng hứa sẽ nắm tay tôi suốt đời.

0 giờ 37 phút.

Anh đang ở bên cô ấy, dọn nhà mới.

Còn tôi thì ngồi một mình trong căn phòng đầy giấy tờ ly hôn, lặng lẽ bấm “Thích” cho bài viết đó.

Ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi đã trôi qua…

Từ đầu đến cuối, anh không hề nhớ.

Thậm chí, một chữ cũng không nhắc tới.

Tôi cười tự giễu.

Một tuần sau, bệnh viện gửi tin nhắn xác nhận lịch phẫu thuật phá thai vào hôm sau.

Tôi run tay bấm “Đồng ý”, rồi đặt vé máy bay.

Điểm đến: Paris.

Ngày bay: một ngày sau khi hoàn tất thủ tục l/y h ô.n.

Tôi không ngờ lại gặp anh ở bệnh viện vào đúng hôm ấy.

Vẫn là anh đưa cô ta đi khám.

Vẫn là ánh mắt dịu dàng và ánh nhìn như ánh nắng ấm áp – thứ mà tôi chưa từng được hưởng lấy.

Tim tôi như bị đâm một nhát thật sâu.

Tôi cắn môi quay lưng, bước thẳng vào phòng phẫ/u thuật.

Nửa tiếng sau, tôi nằm trên bàn mổ lạnh buốt, nhìn đồng nghiệp chuẩn bị dụng cụ hút bỏ sinh linh bé nhỏ chưa kịp thành hình.

Đã tiêm thu0^c tê, thân thể không còn cảm giác…

Nhưng trái tim tôi – đau như có ai dùng dao cắt từng mảnh.

Tôi nghe mơ hồ bên tai vẳng lại tiếng khóc non nớt của một đứa trẻ:

“Mẹ ơi…”

Tôi biết – sợi dây cuối cùng giữa tôi và anh… đã đứt.

Tôi nằm lại bệnh viện suốt cả ngày, người đàn ông từng thề sẽ ở bên tôi… hoàn toàn biến mất.

Tối đến, tôi nén đau, một mình gượng dậy rời khỏi viện.

Vừa ra khỏi cổng, đã thấy anh đứng đó.

Trên tay là một bó hồng đỏ rực.

“Vợ ơi, kỷ niệm ngày cưới vui vẻ nhé.”

Tôi lẳng lặng lên xe.

Mọi khi, mỗi lần gặp nhau tôi đều luyên thuyên đủ thứ chuyện ở bệnh viện, kể cả mấy chuyện ngồi lê đôi mách.

Nhưng giờ tôi im lặng, không gian trong xe chỉ còn sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Như để bù đắp, mấy ngày nay anh đều về nhà rất sớm, túi xách, trang sức cứ thế mua về tặng tôi không tiếc tay.

Tôi chỉ bình thản nhận lấy, trong mắt chẳng mảy may một chút vui mừng.

Bởi dù có làm gì đi nữa, cũng không thể che giấu được sự thật rằng trong tim anh đã có người khác.

Trong giỏ hàng của anh, quần áo cho bà bầu và trẻ sơ sinh đều đang chờ giao hàng.

Lịch sử tìm kiếm cũng toàn là:

[Sản phụ ở cữ cần chú ý những gì?]

[Sau sinh nên ăn gì?]

[Chọn người giúp việc trông trẻ thế nào?]

Mỗi một hành động đều như nhát dao xát muối vào trái tim vốn đã đầy vết thương của tôi.

Thời gian thấm thoát trôi qua, tôi đã ngồi xong kỳ “ở cữ” ngắn ngủi của mình, cũng đã đến ngày hẹn nhận giấy ly hôn.

Anh lại vội vã muốn ra ngoài: “Vợ ơi, hãng bay có họp, anh đi một lát nhé.”

Lần này, tôi phá lệ làm ngơ sự gấp gáp của anh mà gọi anh lại:

“Nếu chúng ta có một cô con gái, anh mong sau này nó sẽ lấy một người chồng thế nào?”

Anh trả lời không chút do dự: “Tất nhiên phải là một người yêu thương nó hết lòng, biết chiều chuộng và bao dung cho nó rồi.”

“Nếu người đó vẫn còn vương vấn người cũ trong lòng thì sao?”

“Ly hôn.” Anh thốt ra ngay lập tức.

Mặt tôi trắng bệch, cuối cùng tôi cũng hỏi nốt câu hỏi sau cùng: “Vậy nếu cô ấy có thai rồi thì sao?”

Anh khẽ nhíu mày: “Thì phá bỏ, anh không đồng ý để nó phải làm mẹ đơn thân.”

Nói xong, anh quay người bước ra khỏi cửa.

Tôi nhìn theo bóng lưng vội vã của anh, hốc mắt cay xè: “Đây đều là do anh nói, hy vọng anh sẽ không hối hận.”

Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn, đi nhận giấy chứng nhận chính thức.

Giây phút cầm tờ quyết định trên tay, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Kể từ giờ phút này, tôi và anh thật sự đã trở thành người dưng rồi…

Tôi lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, xốc lại tinh thần trở về nhà.

Khi thu dọn đồ đạc, tôi mới bàng hoàng nhận ra từng món đồ trong căn nhà này đều do một tay tôi sắm sửa.

Từ cái gối, tấm nệm cho đến lọ tinh dầu thơm.

Tất cả đều là vì muốn anh có thể nghỉ ngơi tốt nhất sau mỗi lần lệch múi giờ, tôi đã lặn lội đến không biết bao nhiêu công xưởng để tự tay đặt làm riêng.

Thế nhưng anh chưa bao giờ để tâm đến những thứ này. Với anh, căn nhà này có lẽ cũng chẳng khác gì khách sạn.

Đằng sau vẻ ngoài có vẻ ôn nhu, thực chất lại là một sự lãnh đạm thấu xương.

Thời gian đếm ngược còn bảy ngày, nhưng tôi đã không còn muốn đợi thêm nữa.

Khi mọi việc đã hòm hòm, kim đồng hồ chỉ đúng mười giờ đêm, anh mới về đến nhà.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã bị anh ôm chặt vào lòng.

Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, người vẫn còn vương hơi lạnh của gió đêm: “Ngày mai anh bay đi Paris, ba ngày sau về sẽ có một điều bất ngờ muốn nói với em.”

Đêm nay anh có vẻ rất vui, có lẽ là vì mối quan hệ với “ánh trăng sáng” kia lại tiến thêm một bước nữa.

Tôi khẽ “vâng” một tiếng, rồi giơ tay ôm đáp lại anh thật chặt.

Coi như đây là lời từ biệt cuối cùng cho đoạn tình cảm này, và cho cả cuộc hôn nhân không mấy vui vẻ của chúng tôi.

Sáng hôm sau.

Tôi vẫn làm bữa sáng cho anh như thường lệ.

Anh vận bộ đồng phục cơ trưởng trắng tinh khôi, vừa mới ngồi xuống thì điện thoại từ bệnh viện đột ngột gọi đến, báo tin cô ta sắp sinh.

Anh nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó xử: “Vợ ơi…”

Tôi gượng nở một nụ cười: “Anh đi mau đi, cô ấy sinh con có một mình, không có người giúp đỡ đúng là vất vả thật.”

Trong phút chốc, đuôi mắt và chân mày anh đều ánh lên niềm vui sướng không giấu giếm.

Anh hôn nhẹ lên trán tôi: “Vợ ơi, chờ anh về.”

Tôi đổ hết chỗ bữa sáng vào thùng rác, rồi đặt tờ đơn thỏa thuận cùng giấy chứng nhận ly hôn lên ngăn tủ đầu giường.

Đến sân bay, màn hình lớn thông báo chuyến bay đi Paris bị hoãn.

Mà nguyên nhân của sự chậm trễ đó chính là người đàn ông kia hiện đang túc trực trước cửa phòng đẻ, cầu nguyện cho mẹ con cô ta được “mẹ tròn con vuông”.

Hành khách cùng chuyến bay xì xào: “Không biết còn hoãn đến bao giờ nữa, hay là mình đổi chuyến khác đi…”

Tôi khẽ nói một câu: “Sẽ không lâu đâu.”

Bởi vì… tôi vừa mới lướt thấy dòng trạng thái mới trên trang cá nhân của người phụ nữ kia.

[Đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn là anh, anh Giang của em.]

Trong ảnh, bàn tay to lớn của người đàn ông đang nâng niu bàn chân nhỏ xíu của trẻ sơ sinh, người phụ nữ nằm bên cạnh gương mặt lộ rõ vẻ yếu ớt.

Đúng nghĩa là một gia đình ba người hạnh phúc.

Quả nhiên một tiếng sau, máy bay cất cánh.

Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của anh vang lên qua hệ thống loa phát thanh: “Thưa quý hành khách, vợ tôi hôm nay sinh sớm, rất xin lỗi vì việc riêng của cá nhân tôi đã làm ảnh hưởng đến hành trình của quý vị.”

Anh hân hoan chia sẻ niềm hạnh phúc của mình, mà hoàn toàn không biết rằng tôi đang ngồi ngay trên chính chuyến bay do anh điều khiển, lặng lẽ rời bỏ anh để đón chào một cuộc đời hoàn toàn mới.

Vào đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, Ôn Đường – một bác sĩ sản phụ khoa – đã đưa ra hai quyết định lớn.

Một là ly hôn.

Hai là phá thai.

Ngoài ra, cô còn cài đặt một đồng hồ đếm ngược trên điện thoại.

Trong vòng ba mươi ngày, cô phải hoàn thành hai việc này, để hoàn toàn thoát khỏi cuộc hôn nhân thất bại.

Sau khi quyết định, nhân lúc không có sản phụ nào đến khám, Ôn Đường đã tự đặt lịch phẫu thuật phá thai cho mình vào năm ngày tới.

“Ting” một tiếng.

Điện thoại vừa báo đặt lịch thành công thì máy gọi số của bệnh viện cũng vang lên.