#TDCTY 563 CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 28-04-2026
Lượt xem: 58
1

“Bà Cố, kết quả giám định cho thấy giữa ông Cố và cậu bé mà hai người nhận nuôi có quan hệ huyết thống cha con.”

Toàn thân Kiều Oanh Thu lạnh toát như rơi vào hầm băng.

Cô không thể nào ngờ được, đứa bé trai mà mình tự tay nhận nuôi… lại chính là con ruột của Cố Ngôn Uyên với người phụ nữ khác!

Cô thất thần bước ra ngoài. Đúng lúc ấy, điện thoại bỗng hiện lên một tin nóng.

Trong video, Cố Ngôn Uyên đang túm cổ áo một người đàn ông, đấm liên tiếp từng cú nặng nề, giọng nói lạnh buốt: “Người của tôi mà anh cũng dám động vào?”

Bên cạnh anh ta là một cô gái mặt đầy nước mắt, lo lắng kéo vạt áo anh ta, nghẹn ngào cầu xin: “Ngôn Uyên, đừng đánh nữa…”

Người phụ nữ ấy chính là nữ sinh từng được anh ta tài trợ năm xưa, nay là thư ký của anh ta — Tống Thanh Thanh.

Nhìn cảnh tượng trên màn hình, móng tay Kiều Oanh Thu bấm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.

Thảo nào anh ta đặt tên cho đứa bé là Cố Niệm Nguyên.

Hóa ra, là mong con trai đừng quên nguồn cội — đừng quên người mẹ ruột của mình.

Nhưng cô không hiểu nổi, nếu Cố Ngôn Uyên đã sớm thay lòng đổi dạ, tại sao còn phải diễn vai người chồng si tình trước mặt cô?

Cô vội vàng chạy tới nơi xảy ra sự việc, nhưng đám đông đã tản đi hết.

Chỉ còn Cố Ngôn Uyên ngồi trong góc tối, bên cạnh là mấy người anh em đang khuyên nhủ.

“Tôi đã đưa Tống Thanh Thanh về rồi, mấy video trên mạng cũng cho người xử lý sạch sẽ. Oanh Thu sẽ không phát hiện đâu.”

Cố Ngôn Uyên trông có chút chật vật, khóe môi kéo lên một nụ cười gượng: “Tôi cũng không biết mình bị sao nữa. Rõ ràng chỉ xem Tống Thanh Thanh như thế thân, vậy mà…”

“Tôi hiểu.” Người bạn vỗ vai anh. “Trong giới của chúng ta, chơi vài người phụ nữ cũng chẳng có gì to tát. Nhưng tôi không hiểu, cậu không chịu sinh con với Oanh Thu, lại cố chấp giữ đứa con của cậu và Tống Thanh Thanh bên mình là sao?”

“Oanh Thu từ nhỏ đã chịu quá nhiều khổ cực, bác sĩ nói cô ấy gần như không thể mang thai. Ngày nào cũng tiêm thuốc, uống thuốc, tôi nhìn mà không đành lòng, nên đành nói dối rằng mình không thích trẻ con.”

“Sau này Tống Thanh Thanh vào công ty, nhất quyết nói muốn báo đáp tôi, chỉ cần được ở bên tôi, không cần danh phận.”

“Hôm đó tôi uống quá nhiều, liền xem cô ta như Oanh Thu… Vốn định cho ít tiền rồi đuổi đi, không ngờ cô ta lại mang thai!”

“Tôi đưa tiền bảo cô ta xử lý cái thai, ai ngờ cô ta lén sinh con, còn bỏ đứa bé trước cửa nhà tôi, để Oanh Thu nhặt về.”

“Tôi từng muốn đưa đứa bé đi, nhưng Oanh Thu sống chết không chịu. Sau thấy cô ấy thương yêu nó như vậy, tôi cũng mềm lòng giữ lại.”

Người bạn thở dài: “Vậy cậu định giấu đến bao giờ? Thằng bé càng lớn càng giống cậu. Cậu không chỉ giữ nó lại, mà ngay cả Tống Thanh Thanh cũng không nỡ đuổi đi. Thế còn Oanh Thu thì sao?”

Cố Ngôn Uyên lộ vẻ đau khổ: “Nhưng cô ta là mẹ ruột của đứa bé… Tôi thật sự không đành lòng để hai mẹ con họ chia cắt…”

“Dù sao tháng sau là sinh nhật sáu tuổi của Niệm Nguyên. Sau khi Tống Thanh Thanh cùng thằng bé đón sinh nhật xong, tôi sẽ cho cô ta một khoản tiền, để cô ta rời đi hoàn toàn. Sau này chỉ còn lại gia đình ba người chúng tôi, tôi sẽ sống thật tốt với Oanh Thu.”

Kiều Oanh Thu đứng chết lặng tại chỗ.

Máu trong người như đông cứng, đến cả tiếng khóc cũng không phát ra nổi.

Ngực như bị lửa thiêu đốt, cô không sao thở nổi.

Từ nhỏ cô đã yếu ớt, mỗi khi cảm xúc kích động liền khó thở.

Đó là căn bệnh để lại từ thuở bé.

Năm hai mươi tuổi, cuối cùng họ cũng có cơ hội, kiếm được khoản tiền đầu tiên trong đời.

Từ đó, Cố Ngôn Uyên tự lập, sáng lập tập đoàn nhà họ Cố.

Còn Kiều Oanh Thu cũng liều mình giúp anh, ngày đêm vùi đầu vào công việc.

Năm hai mươi bốn tuổi, áp lực kéo dài, rượu chè và thức khuya triền miên khiến cơ thể Kiều Oanh Thu suy sụp.

Cô nằm viện suốt một tháng, bác sĩ nhiều lần phát thông báo nguy kịch.

Cố Ngôn Uyên hoảng loạn đến mức một mình chạy lên Phổ Đà Sơn, quỳ lạy đủ tám mươi mốt bậc thang, chỉ cầu mong cô bình an.

May thay, ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của anh ta.

Kiều Oanh Thu qua cơn nguy hiểm, còn Cố Ngôn Uyên thì không chờ nổi mà cầu hôn cô.

Thế nhưng vì thể chất quá yếu, đời này cô e rằng khó lòng mang thai.

Kiều Oanh Thu không thể chấp nhận sự thật ấy. Cô khao khát có một đứa con của riêng mình hơn bất cứ ai.

Vì thế, cô bắt đầu điên cuồng tiêm thuốc, uống thuốc, chỉ để có thể mang thai.

Nhưng Cố Ngôn Uyên ôm chặt lấy cô, nói: “Anh chưa từng muốn có con. Anh chỉ cần một mình em.”

Cô rưng rưng nước mắt ôm lại anh ta, cuối cùng buông bỏ chấp niệm phải có con ruột.

Cho đến một năm sau, cô nhặt được một đứa bé bị bỏ rơi trước cửa nhà.

Đứa trẻ đáng yêu ấy trong khoảnh khắc đã chạm đến nơi mềm yếu nhất trong tim cô.

Cô muốn nhận nuôi đứa bé, nhưng Cố Ngôn Uyên lại nhiều lần muốn đem nó đi.

Bây giờ nghĩ lại, hẳn là khi ấy anh ta đã nhận ra đứa trẻ.

Anh ta sợ Kiều Oanh Thu biết được sự thật, nên mới phản đối quyết liệt như vậy.

Kiều Oanh Thu cũng không biết mình đã về đến nhà bằng cách nào, chỉ cảm thấy toàn thân rã rời.

Phòng con trai vẫn còn sáng đèn, có lẽ thằng bé còn đang đọc sách.

Tim cô đau đến nghẹt thở, không biết phải đối diện với đứa con mà mình đã dốc trọn năm năm tâm huyết thế nào.

Đứa trẻ… suy cho cùng cũng vô tội.

Dù nó là con của Tống Thanh Thanh, nhưng năm năm sớm tối bên nhau, cô đã sớm coi nó như con ruột.

Cô hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.

Đèn bàn vẫn sáng, nhưng con trai đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Cô mím môi, định bế con lên giường.

Thế nhưng trên bàn có một trang nhật ký đang mở, tiêu đề viết rõ ràng — 【Mẹ của con】.

“Tóc mẹ con dài và rất đẹp. Tiếc là mẹ không thể sống cùng con, vì có một người phụ nữ xấu xa đã cướp mất bố… Nhưng không sao, con sắp đuổi được bà ta đi rồi, như vậy bố mẹ con có thể ở bên nhau mãi mãi!”

Tay Kiều Oanh Thu cầm cuốn nhật ký run lên bần bật.

Vì chăm sóc con, cô đã sớm cắt mái tóc dài của mình.

Đến cuối cùng, lại trở thành “người phụ nữ xấu xa” trong miệng con trai.

Một cơn đau dữ dội lan ra từ lồng ngực. Cô cố nén nước mắt, che miệng, khẽ khàng đóng cửa lại.

Nếu trong ngôi nhà này đã không còn chỗ cho cô.

Thì người chồng như vậy, đứa con như vậy… cô không cần nữa!

Trời sáng hẳn, Cố Ngôn Uyên mới rón rén về nhà.

Vừa nhìn thấy Kiều Oanh Thu ngồi trong phòng khách, anh ta rõ ràng khựng lại.

“Sao em dậy sớm thế?”

Nói rồi anh ta bước tới ôm cô, giọng có phần áy náy: “Xin lỗi, tối qua anh uống hơi nhiều với khách hàng. Sợ làm em tỉnh giấc nên anh ngủ lại công ty.”

Ngửi thấy mùi nước hoa xa lạ trên người anh ta, lòng Kiều Oanh Thu thoáng chua xót.

Cô từng nghĩ mình có thể cùng người đàn ông này đi đến đầu bạc răng long.

Không ngờ đến tận hôm nay mới nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta.

Cô lạnh lùng nghiêng người tránh khỏi vòng tay ấy.

Trên mặt Cố Ngôn Uyên thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Anh ta vừa định mở miệng thì con trai đã dụi mắt bước ra ngoài.

“Mẹ ơi, mì gà hầm xong chưa?”

Tim Kiều Oanh Thu nhói lên.

Mì gà hầm là món ăn sáng Cố Niệm Nguyên thích nhất, nhưng cũng là món tốn công nhất.

Mỗi ngày bốn giờ sáng, cô phải ra chợ chọn con gà tươi nhất đem về hầm nước dùng, mới nấu được bát mì mà thằng bé yêu thích.

Việc như vậy, cô làm suốt năm năm.

Thế nhưng vẫn không đổi lại được một chút tôn trọng từ con.

Cô thở ra một hơi, không nhìn thằng bé: “Không nấu. Sau này cũng sẽ không nấu nữa.”

Thằng bé sững người, nhìn bàn ăn trống trơn, lập tức gào khóc: “Con không cần biết! Con muốn ăn mì gà hầm! Mẹ mau làm đi!”

Trước kia, chỉ cần nó khóc, Kiều Oanh Thu nhất định sẽ xót xa ôm con vào lòng dỗ dành.

Cô thương nó vừa sinh ra đã bị bỏ rơi, luôn tìm mọi cách bù đắp tình yêu thiếu hụt cho nó.

Không ngờ năm năm ấy… lại chỉ là một trò cười.

Thấy cô vẫn thờ ơ, thằng bé càng quấy dữ hơn, lao tới đẩy mạnh cô một cái: “Bà định bỏ đói tôi phải không? Bà là người phụ nữ xấu xa! Tôi không cần bà, tôi muốn mẹ ruột của tôi.”

“Im đi!”

Cố Ngôn Uyên đột ngột quát lớn, kéo thằng bé ra: “Con càng ngày càng vô phép!”

Hiếm khi thấy bố nổi giận, Cố Niệm Nguyên lập tức không dám làm loạn nữa.

Dù sao cũng chỉ là đứa trẻ năm tuổi, thấy bố thật sự tức giận, nước mắt nó rơi lã chã: “Bố… con xin lỗi…”

Cố Ngôn Uyên lập tức mềm lòng.

“Được rồi, đừng khóc nữa. Chắc là mẹ không khỏe nên mới không làm cho con. Con phải thông cảm cho mẹ nhiều hơn, không được chọc mẹ giận, biết chưa?”

Cố Niệm Nguyên gật đầu, không dám trái lời anh ta nữa.

Kiều Oanh Thu nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn ấy, chỉ thấy buồn cười.

Đứa con trai vốn luôn bướng bỉnh trước mặt cô, vậy mà đứng trước Cố Ngôn Uyên lại ngoan như một chú mèo nhỏ.