#TDCTY 425 CHƯƠNG 1
“Cố Đình Xuyên, đây là lần thứ bảy trong tuần này anh không về nhà rồi.”
Thẩm Nam Ý ngồi trên sofa phòng khách, nhìn người đàn ông đang thay giày ở cửa.
Hai giờ sáng.
Trên người anh còn vương cái lạnh của gió đêm, cùng một mùi hương không thuộc về căn nhà này — hương tuyết tùng thoang thoảng hòa lẫn với nước hoa hoa hồng.
Động tác nới cà vạt của Cố Đình Xuyên khựng lại một chút.
Anh không nhìn Thẩm Nam Ý, đi thẳng tới quầy bar rót một ly nước đá.
“Dạo này công ty đang theo sát mảnh đất phía Nam thành phố, họp liên tục xoay vòng. Anh đã báo với em rồi.”
Trong giọng nói của anh lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
Thẩm Nam Ý cụp mắt xuống, nhìn đoạn video vừa được đồng bộ từ camera hành trình trên điện thoại.
Trong video, chiếc Maybach của Cố Đình Xuyên đỗ dưới hầm của khách sạn InterContinental sang trọng bậc nhất trung tâm thành phố.
Cửa ghế phụ mở ra.
Một người phụ nữ mặc váy lụa hai dây, chân trần bước xuống nền bê tông, nũng nịu than phiền gót giày bị gãy.
Cố Đình Xuyên bước xuống từ ghế lái, cúi người bế cô ta lên theo kiểu công chúa.
Động tác thuần thục, cẩn thận đến mức dịu dàng.
Người đó là Lâm Hạ.
Mối tình đầu anh cất giấu suốt mười năm, vừa ly hôn ở nước ngoài rồi trở về.
“Miếng đất phía Nam… cần họp trong phòng tổng thống của InterContinental sao?”
Thẩm Nam Ý ngẩng đầu, giọng bình tĩnh đến mức chính cô cũng thấy bất ngờ.
Bàn tay đang cầm ly nước của Cố Đình Xuyên siết chặt.
Khớp xương trắng bệch.
Anh quay người lại, cau mày, ánh mắt đầy vẻ tức giận khi bị vạch trần.
“Thẩm Nam Ý, em giỏi rồi đấy? Biết điều tra hành tung của anh rồi à?”
Anh đặt mạnh ly thủy tinh xuống mặt bàn đá cẩm thạch.
Một tiếng “cạch” trầm đục vang lên.
“Trước đây em chưa từng làm mấy chuyện vượt giới hạn như vậy.”
Nhìn gương mặt đầy vẻ đương nhiên của anh, Thẩm Nam Ý bỗng thấy buồn cười.
Mười năm thanh mai trúc mã, ba năm hôn nhân liên hôn thương nghiệp.
Cô luôn đóng vai một Cố phu nhân dịu dàng, hiểu chuyện, mãi mãi đứng chờ tại chỗ trong mắt anh.
Anh tưởng đó là bản tính của cô.
Không hề biết rằng, tất cả chỉ vì cô yêu anh.
“Vượt giới hạn?”
Thẩm Nam Ý đứng dậy, bước đến trước mặt anh.
Khoảng cách giữa hai người chưa đến nửa mét.
Mùi nước hoa hoa hồng kia càng trở nên gay gắt.
“Cố Đình Xuyên, thẻ phụ của anh hôm qua quẹt mười tám vạn, mua một sợi dây chuyền Van Cleef & Arpels.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Hôm nay trên mạng xã hội của Lâm Hạ đã đăng bức ảnh sợi dây chuyền đó.”
“Caption là: vòng vo bao nhiêu, người tốt nhất vẫn luôn ở bên cạnh.”
Ánh mắt Cố Đình Xuyên thoáng dao động.
Nhưng rất nhanh, anh lại trở về vẻ lạnh lùng cao ngạo.
“Hạ Hạ vừa về nước, tâm trạng không ổn định. Chồng cũ của cô ấy là đồ khốn, khiến cô ấy ra đi tay trắng.”
Anh chỉnh lại cổ tay áo, giọng điệu mang theo chút thương hại ban phát.
“Là bạn bè lớn lên cùng nhau, anh chăm sóc cô ấy một chút thì có gì sai?”
“Bạn bè?”
Thẩm Nam Ý bật cười khẽ.
“Bạn bè cần nửa đêm bế lên phòng? Bạn bè cần mua dây chuyền mười tám vạn để dỗ dành?”
Sắc mặt Cố Đình Xuyên hoàn toàn trầm xuống.
Anh bước lên một bước, từ trên cao nhìn xuống ép cô.
“Thẩm Nam Ý, em đừng có vô lý gây chuyện.”
“Chuyện hôn nhân giữa hai nhà chúng ta là thế nào, em tự rõ trong lòng.”
“Ba năm qua anh đối xử với em chưa đủ tốt sao? Em muốn gì mà anh chưa từng cho?”
“Bây giờ Hạ Hạ đang lúc khó khăn nhất, em nhất định phải gây chuyện với anh vào đúng lúc này sao?”
Mỗi lời anh nói, đều như một lưỡi dao cùn, chậm rãi cứa vào tim Thẩm Nam Ý.
Không phải đau nhói.
Nhưng ngột ngạt đến mức khiến người ta không thở nổi.
Anh cho rằng, chỉ cần cho cô danh phận Cố phu nhân, cho cô vô số tiền tài, thì cô phải biết ơn, phải cảm kích.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên quầy bar của anh rung lên.
Màn hình sáng lên.
Hiển thị cuộc gọi Hạ Hạ.
Cố Đình Xuyên gần như phản xạ có điều kiện, lập tức cầm điện thoại lên.
Anh thậm chí không tránh Thẩm Nam Ý, trực tiếp nhấn nghe.
“Đình Xuyên… bên ngoài có sấm, em sợ…”
Giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia yếu ớt, bất lực, còn mang theo chút nghẹn ngào.
“Anh có thể… quay lại ở với em một lát được không?”
Đường nét cứng rắn trên gương mặt Cố Đình Xuyên lập tức dịu xuống.
Giọng anh trở nên rất nhẹ, như sợ làm người trong điện thoại hoảng sợ.
“Đừng sợ, anh qua ngay.”
Anh cúp máy, thậm chí không thèm nhìn Thẩm Nam Ý lấy một lần, quay người định rời đi.
“Cố Đình Xuyên.”
Thẩm Nam Ý gọi anh lại.
Anh dừng bước, tay đã đặt lên tay nắm cửa.
“Nếu hôm nay anh bước ra khỏi cánh cửa này… chúng ta ly hôn.”
Giọng cô không lớn, nhưng trong phòng khách yên tĩnh lại vang lên rõ ràng đến lạ.
Cố Đình Xuyên quay đầu, nhìn cô như nhìn một kẻ vô lý đang làm loạn.
Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm.
“Thẩm Nam Ý, chiêu này em đã dùng từ ba năm trước lúc kết hôn rồi.”
“Trò lạt mềm buộc chặt, chơi một lần là đủ.”
Anh buông tay nắm cửa, quay lại phòng khách.
Kéo ngăn kéo, lôi ra bản thỏa thuận phân chia tài sản hai người đã ký khi kết hôn.
Anh cầm bút máy trên bàn, ký xoẹt xoẹt tên mình vào trang cuối.
Sau đó ném bản thỏa thuận xuống dưới chân Thẩm Nam Ý.
“Muốn ly hôn đúng không? Tôi chiều em.”
“Ngày mai tự mình đến cục dân chính ký nốt đi.”
“Tôi muốn xem thử, rời khỏi nhà họ Cố, cái công ty thoi thóp của nhà họ Thẩm các người còn trụ được mấy ngày.”
Anh cười lạnh một tiếng, xoay người mở cửa.
Không hề quay đầu lại, bước thẳng vào màn đêm.
Thẩm Nam Ý cúi đầu nhìn bản thỏa thuận đã ký dưới chân.
Mé giấy bị lực tay của anh làm nhăn nhúm.
Ba chữ “Cố Đình Xuyên” phóng khoáng kia, đâm thẳng vào mắt cô.
Cô khom người, nhặt tờ giấy lên.
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua ba chữ ấy.
“Được thôi, Cố Đình Xuyên.”
“Chúng ta ly hôn.”
Ngày đầu tiên của thời gian chờ ly hôn.
Thẩm Nam Ý đẩy cửa phòng ngủ chính, bắt đầu lấy từng món đồ thuộc về mình trong tủ ra.
Ba năm.
Căn phòng này chất đầy dấu vết cô từng cố gắng hòa vào cuộc sống của anh.
Cốc đôi.
Đồ ngủ tình nhân.
Còn có những chai nước hoa anh tiện tay mua cho cô, đặt trên bàn trang điểm.
Thẩm Nam Ý lấy ra một chiếc vali lớn màu đen.
Trong vali chỉ có vài bộ đồ công sở thường mặc và đồ cá nhân.
Những món đồ xa xỉ mang danh “Cố phu nhân”, Thẩm Nam Ý không đụng đến một thứ nào.
Chuông cửa bỗng vang lên.
Hôm nay dì Trương xin nghỉ, trong nhà chỉ có một mình cô.
Thẩm Nam Ý đi ra cửa, nhìn qua màn hình chuông cửa có camera.
Một gương mặt trang điểm nhẹ nhưng tinh xảo hiện lên.
Lâm Hạ.
Cô ta mặc một chiếc sơ mi trắng nam rộng thùng thình.
Ống tay áo xắn lên, để lộ cổ tay mảnh mai.
Chiếc áo đó, Thẩm Nam Ý nhận ra.
Là chiếc Cố Đình Xuyên đã mặc đi hai ngày trước.
Thẩm Nam Ý bấm mở cửa.
Lâm Hạ bước vào, ánh mắt không chút kiêng dè đảo quanh khắp nơi.