#TDCTY 414 Chương 2

Cập nhật lúc: 16-04-2026
Lượt xem: 0

Tôi và mẹ đứng nhìn ở một nơi không xa lắm.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy một lính cứu hỏa lớn tiếng kêu lên.

“Anh Trầm vẫn còn ở bên trong!”

Vừa dứt lời, mẹ tôi đã nắm chặt lấy tay tôi.

Mười mấy phút sau, ba lính cứu hỏa đỡ một nhà ba người họ ra khỏi đám cháy.

Có người thở dài: “Chắc là chị dâu và cháu gái, anh Trầm đối xử với họ tốt thật.”

“Tiếc thay, lửa quá lớn, hai người này đều bị bỏng rồi.”

“Bởi vì cứu hai mẹ con nên chân anh Trầm bị xà ngang đè vào, lúc chúng tôi đến thì đã trong tình trạng nguy hiểm! May mà còn cứu được chị dâu và cháu gái.”

Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm họ, ánh mắt chứa đầy vẻ căm hận.

Hóa ra không phải là không cứu được mà là kiếp trước ông ta lựa chọn vứt bỏ mẹ con tôi!

Lúc này, bỗng nhiên một người hàng xóm kêu lên.

Bà ấy chỉ vào mẹ con An Dung: “Ối, đây không phải mẹ con Tiểu Anh đâu.”

Các lính cứu hỏa khác ngơ ra, lập tức hỏi lại:

“Cô bảo là trong tòa nhà này vẫn còn có người ạ? Vợ con anh Trầm vẫn đang ở trong đó sao?”

Hàng xóm lo lắng rối rít, có hai lính cứu hỏa muốn lao vào ngay lập tức.

Nhưng ba tôi đang đau đến mức mặt mày nhăn nhó kéo họ lại.

Ông ta nghiêm túc nói: “Đừng, đừng đi nữa, có thể sẽ gặp nguy hiểm.”

“Tôi không muốn đồng đội có thêm bất kỳ thương vong nào.”

Mẹ tôi tức giận nắm chặt lấy tay tôi, tay bà đang run rẩy.

4.

Ba tôi không chỉ bị gãy xương chân, còn bị bỏng một mảng lớn.

Còn kiếp trước mẹ con An Dung bình an vô sự, kiếp này lần lượt bỏng vừa và nặng.

Khi chuyển đến phòng bệnh thường, cả ba người họ được xếp vào cùng một phòng.

Tôi và mẹ đứng bên ngoài vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc thút thít của mẹ con An Dung.

“Anh Trầm, phải làm sao bây giờ? Em và con gái đều bị biến dạng, sau này biết làm sao đây?”

“Em thực sự không biết tại sao lại xảy ra hỏa hoạn, đến khi em chạy ra mở cửa thì lửa đã lớn đến mức không thể chạy ra ngoài được rồi.”

Người đàn ông luôn nghiêm khắc trong ký ức, giờ đây lại nhẹ nhàng dỗ dành An Dung.

Thấy bà ta không thể chấp nhận được chuyện này, ông ta còn lôi mẹ con tôi ra để so sánh.

“Núi xanh còn đó, sợ gì không có củi.”

“Sống sót được là cái may, em xem Trầm Anh và mẹ nó thậm chí còn không thoát ra khỏi đám cháy được kìa!”

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, sau này một nhà ba người chúng ta có thể công khai ở bên nhau, đừng khóc, đừng khóc nữa nhé.”

Nghe đến đây, mẹ tôi cuối cùng cũng không kìm được nữa, che miệng khóc nức nở.

Tôi sợ người trong phòng bệnh nghe thấy, kéo mẹ ra xa một chút.

Mẹ tôi ngồi trên đất, khóc đến nỗi cả người run rẩy.

“Không thể ngờ, ba con lại muốn chúng ta chec đi. Đã vậy nghe ngữ điệu của ông ta, nào giống anh em họ hàng xa gì chứ. Bao nhiêu năm qua, ông ta luôn coi mẹ như kẻ ngốc!”

Tôi thở dài một hơi.

Gặp phải người tồi, coi như mẹ tôi xui xẻo.

Nhưng đã sống lại một lần, điều tôi muốn làm là trả thù tra nam tiện nữ này!

Sau khi an ủi mẹ xong, tôi lại kéo bà đi về phía phòng bệnh.

“Qua đó làm gì?”

Nghĩ đến biểu cảm của ba người kia khi thấy tôi và mẹ, tôi không nhịn được mà nhếch khóe miệng.

“Cho một nhà ba người họ một chút bất ngờ.”

5.

Khi tôi đẩy cửa vào, ba tôi đang lết cái chân khập khiễng đút thức ăn cho hai mẹ con họ.

Ông ta quay lưng về phía chúng tôi, còn tưởng là bác sĩ tới khám bệnh.

“Bác sĩ à, đã đến lúc cho họ ăn trái cây rồi phải không?”

Tôi và mẹ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ông ta.

Cuối cùng, An Dung là người đầu tiên nhìn thấy chúng tôi, miệng ngậm nước, vội vàng kêu lên.

“Sao vậy?”

Khi ba tôi quay đầu lại nhìn thấy chúng tôi, cốc nước trên tay ông rơi thẳng vào người An Dung.

“A! Đau quá, đau quá.”

Tôi cười.

Nước ấm chạm vào vết bỏng mới lành, không đau mới lạ.

Ba tôi sửng sốt nhìn chúng tôi, mở miệng đã hỏi:

“Hai người…vẫn còn sống?”

Mẹ tôi nói: “Chẳng lẽ chúng tôi nên c.h.ế.t đi mới đúng?”

“Không phải….” Ba tôi cuối cùng cũng phản ứng lại, cố gắng diễn vẻ cảm động.

“Anh rất vui mừng, trong đám cháy anh không nhìn thấy mẹ con em, còn tưởng là…”

“Thoát được là tốt, thoát được là tốt!”

Để trả thù, tôi cũng giả vờ như bị dọa sợ, khóc òa lên.

“Ba, con thực sự sợ c.h.ế.t khiếp.”

Người tình kêu la đau đớn ở đằng kia, nhưng ông ta vẫn phải qua an ủi chúng tôi.

Tôi cười lạnh.

Bé ba vẫn chỉ là bé ba, dù trong trường hợp nào thì cũng phải xếp đằng sau.

Mẹ tôi thấy ba đến thì tức đến nỗi rơi nước mắt, để tránh lộ liễu, tôi chỉ có thể để mẹ về nghỉ ngơi trước.

Còn tôi thì ở lại bệnh viện chăm sóc ba.

Tôi còn cố tình khoe khoang mình không bị thương trước cặp mẹ con bị bỏng nặng.

Chẳng mấy chốc, An Tây Cầm đã nhìn tôi với ánh mắt độc ác.

“Trầm Anh, sao con không bị thương chút nào vậy?”

Vừa dứt lời, ba tôi cuối cùng cũng có cơ hội hỏi câu này.

Ông ta lập tức gật đầu phụ họa.

“Lúc gọi điện thoại, không phải ba đã bảo con đi gọi nhà bên cạnh à?”

“Nói thật đi, có phải là con không thèm đi không?”

Nhìn ánh mắt tức giận của ba người họ, những chuyện xảy ra ở kiếp trước lại ùa về trong tâm trí tôi.

Kiếp trước, tôi nằm trên giường bệnh không ai chăm sóc, còn bị họ đổ tội.

Những đồ vật trong hành lang rõ ràng không phải do chúng tôi để đấy, nhưng phóng viên vẫn cứ chạy đến dí sát camera vào mặt tôi để phỏng vấn.

Mỗi câu hỏi đều như gai đ.â.m vào lòng.

“Xin hỏi cô Trầm Anh, mọi chuyện thành ra thế này, cô có hối hận không?”

“Vì đặt đồ bừa bộn, đám cháy đã thiêu rụi bốn hộ gia đình, mẹ cô cũng vì vậy mà mất mạng, xin hỏi hiện giờ cô cảm thấy như thế nào?”