#TDCTY 407 Chương 2

Cập nhật lúc: 15-04-2026
Lượt xem: 0

Thật ra trong lòng tôi hơi… không vui.

Cái sự thân mật lúc nãy bị cưỡng ép dừng lại, giống như đang ăn món khai vị ngon lành thì bị giật mất khay.

Lửng lơ, khó chịu.

Tôi định bụng sẽ bắt bẻ mấy món anh gọi.

Nhưng khi đĩa thịt luộc nóng hôi hổi được bưng lên, mọi oán thán đều tan thành mây khói.

Thịt cừu được hầm nhừ, nhẹ nhàng kéo là thịt tách khỏi xương.

Nước thịt ngọt thanh, không chút mùi hôi.

Chấm cùng nước sốt hẹ, vừa chạm lưỡi là tan ngay.

Hành rừng với mùi thơm đặc biệt, kết hợp với trứng gà nông trại mềm mịn, đúng là chuẩn vị mỹ thực.

Nếu không phải còn lo giữ dáng, tôi thề là có thể quất sạch ba bát cơm trắng.

Ăn được nửa chừng, Lục Trầm như chợt nhớ ra điều gì:

“Em ngồi tạm nhé, anh ra ngoài gọi điện một lát.”

10

Anh vừa rời đi, dì Vương đã bưng một bình rượu nhỏ đến:

“Cô gái, nếm thử chút rượu quả hắc kỷ do nhà dì ủ nhé? Nhẹ lắm, không say đâu.”

Tôi nhìn bóng dáng cao lớn mờ mịt trong bóng tối, nỗi buồn vu vơ trong lòng lại lặng lẽ trào dâng.

“Vâng ạ.”

Rượu có màu hổ phách tuyệt đẹp, hương trái cây nồng đậm, uống vào còn ngon hơn tôi tưởng rất nhiều.

Chẳng mấy chốc, má tôi nóng bừng.

Mọi cảnh vật trước mắt như được phủ một lớp lụa mỏng.

Lục Trầm quay lại, đập vào mắt anh là tôi – một phiên bản mơ màng, ngơ ngác.

Anh ngồi xuống đối diện tôi, mang theo mùi gió đêm dễ chịu.

“Uống mấy ly rồi?”

Tôi không trả lời.

Chỉ đưa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ lên cánh tay rắn rỏi của anh, vẽ những vòng tròn nhỏ.

Lớp cơ bắp rõ nét, dù cách qua áo thun vẫn cảm nhận được.

“Lục Trầm.”

Tôi ghé sát vào anh:

“Ôm em.”

Lục Trầm bắt lấy bàn tay đang quấy rối của tôi.

Ánh mắt anh dưới ánh đèn mờ trở nên khó đoán.

“Anh chỉ định cho em cưỡi ngựa thôi, em đang nghĩ gì vậy?”

Anh nhìn thẳng tôi vài giây rồi nói:

“Khuya rồi, anh gọi người mang xe đến rồi.”

Một lúc sau, một chiếc xe địa hình màu đen dừng lại trước cửa.

Lục Trầm thanh toán xong, nửa đỡ nửa bế tôi vào ghế phụ.

Ngay trước khi anh đóng cửa, tôi níu lấy cổ anh.

Nhìn anh một lúc, rồi lại buông ra.

11

Lục Trầm dìu tôi bước vào sảnh khách sạn.

“Anh ơi, anh về rồi à!”

Cô lễ tân trẻ thấy anh liền reo lên mừng rỡ.

Tôi đã ở đây hai ngày, có ấn tượng khá tốt với cô bé này.

Xem ra, Lục Trầm cũng không phải người tệ.

Ánh mắt cô lễ tân lập tức chuyển sang tôi:

“Anh, chị Hạ đây là… bạn anh ạ?”

“Ừ.”

Lục Trầm gật đầu, dìu tôi đi về phía thang máy.

“Phòng 424.”

Tôi lắc lắc tấm thẻ phòng, đưa cho anh.

Thang máy mở, anh bế tôi vào phòng.

Đặt tôi nhẹ nhàng xuống giường, cởi dép cho tôi, kéo chăn đắp lại cẩn thận.

Chừa lại đèn ngủ ở đầu giường.

Lục Trầm chỉnh nhiệt độ điều hòa, rồi đi tới mini bar, mở một chai nước đặt lên bàn đầu giường.

Trước khi anh rời khỏi, tôi nắm lấy cổ tay anh.

“Lục Trầm.”

Giọng tôi lẫn men say, có chút ngái ngủ mà cũng có chút lơ mơ:

“Anh… có phải là không được không?”

12

Lục Trầm như bị bấm nút tạm dừng:

“Em nói gì cơ?”

Tôi cố gắng chống người ngồi dậy, nhìn thẳng vào anh:

“Tôi nói… anh, có, phải, không, được?”

Đường viền quai hàm anh lập tức căng chặt.

“Chẳng phải chỉ là một lần gặp, một đêm tình cờ thôi sao? Đừng nói với tôi là anh động lòng, vì tôn trọng hay thương hại tôi mà ‘không nỡ’ xuống tay.”

Tôi cười khẩy, tự mình lẩm bẩm tiếp:

“Chúng ta đều là người lớn, tôi có hứng thú với anh, anh cũng có phản ứng với tôi. Ở thảo nguyên… đã như vậy rồi, anh không ‘bất lực’ thì là gì?”

Cơn choáng do rượu hình như bắt đầu lắng xuống.

Thay vào đó là hơi nóng khó chịu trong người bốc lên.

“Hạ Tri Dao—”

“Không phải.”

Lục Trầm bị tôi ngắt lời, anh nhìn tôi.

“Tôi trả lời câu lúc nãy của anh, không, tôi không tùy tiện như thế với ai cũng được. Bởi vì… tôi không biết, nhưng anh thì khác.”

Anh không đáp, hình như đang suy nghĩ điều gì đó.

Thấy anh im lặng, tôi liền ngồi dậy, dịch sát lại gần.

Bắt đầu… châm lửa.

“Lục Trầm, anh không biết rõ mình ‘được’ hay ‘không được’ à—”

Chưa kịp nói xong, cổ tay tôi bị anh giữ chặt.

Lục Trầm ghì tôi xuống, giọng như gằn từ kẽ răng:

“Hạ Tri Dao, em nhất định phải thử mới chịu à?”

“Tôi nói thử thì thử—”

Một nụ hôn dữ dội chặn hết mọi lời tôi định nói.

13

Một sự chiếm đoạt như cơn lốc.

Tôi bị hôn đến choáng váng, chỉ có thể theo bản năng đáp lại.

Cho đến khoảnh khắc sắp được nhận câu trả lời cuối cùng của anh, đầu óc tôi mới có chút tỉnh táo trở lại.{Đọc full tại page Vân hạ tương tư}

Và rồi… tôi chợt nhận ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng:

Lục Trầm không mặc gì… mà kích cỡ thì đại khái bằng… hai người tôi cộng lại?

“Lục Trầm…”

Ngón tay tôi yếu ớt chọc vào ngực anh,

Cố gắng kéo giãn cái khoảng cách đang quá đỗi gần gũi giữa cả hai.

“Ừm…”

Anh khàn giọng đáp, hơi thở nóng hổi phả bên tai tôi.

Tôi lại cố sức đẩy anh thêm chút nữa, giọng yếu ớt:

“Anh… tôi có bị đè chết không vậy…”

Lục Trầm khựng lại.

Đôi mắt đang bừng bừng nhiệt ý của anh bỗng hiện rõ sự hứng thú.

“Ừm…”

Anh chống tay hai bên, nâng người lên khỏi tôi.

Cúi đầu nhìn kỹ tôi một lượt, rồi lại nhìn bản thân mình.

Giây sau, anh bật cười.

Bế bổng cả người tôi lên, nhẹ nhàng như ôm một đứa trẻ.

“Vậy thì… để anh bế em… mà làm.”

14

Tôi hét lên một tiếng.

Chưa từng có trải nghiệm thế này.

Cái này… cũng quá thử thách trình độ và thể lực rồi đó?!

Bỗng thấy hơi căng thẳng, cả người cứng đờ.

Theo phản xạ, tôi ôm chặt lấy cổ anh, sợ mình rơi xuống.

Lục Trầm nhìn ra sự lo lắng trong mắt tôi, dùng một tay đỡ lấy tôi, ép sát tôi hơn vào cơ thể anh.

“Đừng sợ, em nhỏ xíu mà.”

“Tôi không nhỏ!”

Ánh mắt Lục Trầm hạ thấp một chút, giọng bật cười đầy hứng khởi:

“Ừ, không nhỏ, anh xác nhận rồi.”

Anh dùng tay còn lại vuốt nhẹ sống lưng trần của tôi.

Đầu ngón tay mang theo lớp chai mỏng, chạm tới đâu là từng tia điện nhỏ chạy dọc sống lưng tôi tới đó.

Mặt tôi đỏ bừng.

Còn chưa kịp phản bác, thì anh đã “trừng phạt” luôn bằng hành động.

Chậm rãi, mà mạnh mẽ.

Tôi chìm trong nhịp điệu của anh, cho đến khi hoàn toàn không thể chống đỡ cơn sóng trào mãnh liệt đang cuốn tới…

15

Tôi cắn lên vai anh.

Lục Trầm chỉ khựng lại một chút.

“Hạ Tri Dao, quả nhiên… miệng lưỡi em sắc bén thật.”

“Đừng gọi cả họ tên tôi.”

Anh dừng động tác, đôi mắt đã nhuộm sắc đỏ nhìn chằm chằm tôi:

“Vậy gọi gì?… Dao Dao?”

Tôi theo phản xạ định gật đầu, nhưng lời ra đến miệng lại nghẹn lại.

Chu Vũ cũng từng gọi tôi thân mật như thế.

Lục Trầm phát hiện sự do dự ấy.

Chân mày anh khẽ nhướn lên, mang theo chút soi xét:

“Anh không gọi những cái tên người khác từng gọi.”

Anh nghiêng người tựa vào đầu giường, ôm tôi vào lòng.

Ngón tay nhẹ cào lên chóp mũi tôi, giọng trầm khàn mà dịu dàng:

“Bảo bối, vậy… được không?”

Chữ “bối” kéo dài, âm cuối mềm mại như chui thẳng vào tai.

Tôi lại nhớ đến cảm giác vừa rồi như thể hồn phách muốn lìa khỏi xác…

“Đương nhiên… được.”

Lời còn chưa dứt, anh đã rút ra, sau đó lật người một cái.

Lục Trầm lại lần nữa áp lên tôi, khóe môi nhếch lên nụ cười:

“Vậy anh đoán, như thế này… cũng được?”

Đến khi lồng ngực rắn chắc của anh bắt đầu rung lắc trước mắt, tôi mới chợt nhận ra—

Mình hình như vẫn chưa kịp trả lời.

Nhưng anh rõ ràng đã nhận được câu trả lời mình muốn.

Móng tay tôi cắm sâu vào lưng anh.

Còn Lục Trầm như chẳng hề cảm nhận, chỉ kề sát tai tôi, thì thầm bằng giọng khản đặc:

“Anh được hay không… giờ trong lòng em đã rõ chưa?”

16

Ánh trăng không biết đã len vào từ lúc nào,

Rọi lên ga giường nhàu nhĩ một tầng sáng bạc dịu dàng.

Toàn thân ê ẩm rã rời, cơ bắp như đang gào thét mệt mỏi.

Tôi nằm sấp trong vòng tay Lục Trầm, tay anh khẽ vuốt ve lưng tôi.

Cái cảm giác được lấp đầy trọn vẹn đến tận xương tủy ấy,

khiến người ta thư giãn theo cách chưa từng có.

“Lục Trầm.”

“Ừ, anh đây.”

Giọng anh vọng lên từ lồng ngực, trầm thấp, quyến rũ.

Tôi thầm tính toán lại hành trình.

“Tôi còn ở đây… ba ngày nữa. Anh có thể… dẫn tôi đi dạo chơi không?”

Thật ra chỉ còn hai ngày.

Nhưng tôi không định nói thật.

Tay Lục Trầm khựng lại một chút:

“Ngày mai không được.”

Tôi chuẩn bị nói “Vậy thôi.”

Thì anh hình như nhận ra sự căng cứng trong người tôi.

Tay siết lại, ôm tôi chặt hơn.

Một tay khác nhẹ nhàng nhéo má tôi:

“Anh còn chưa nói xong. Ngày mai phải đi… chăn bò.”

“Pfft—”

Tôi bật cười thành tiếng.

Lý do này thực sự quá “đất”, quá bất ngờ, quá thật thà.

Nỗi hụt hẫng bé xíu vừa rồi bị quét sạch.

Thấy tôi cười đến run cả vai, Lục Trầm khẽ bóp mũi tôi:

“Hôm nay không phải vì em đấy à? Anh mới phải bảo chú Ba Đồ lùa bò về sớm. Kết quả là mấy con bê con không theo kịp, tối về bị ông nội anh chửi xối xả.”

Nghĩ đến một người đàn ông cao lớn như Lục Trầm,

Vậy mà cũng có lúc bị trưởng bối mắng đến á khẩu,

Tôi lại càng buồn cười hơn.

Nhưng đang cười thì… một ý nghĩ táo bạo hơn lại xuất hiện trong đầu.

Tôi dừng cười, bò lên ngực anh, nhìn thẳng vào mắt:

“Vậy cho tôi đi chăn bò với anh đi.”

Lần này tới lượt Lục Trầm ngẩn người.

“Hạ Tri Dao, chăn bò rất chán đấy. Phải ở ngoài trời nắng gió cả ngày, có khi còn không có sóng điện thoại, em chắc chứ?”

“Sóng điện thoại có hay không không quan trọng.”

Tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh:

“Chỉ cần anh có sóng… là được rồi.”

Tôi cảm nhận rõ ràng nhịp tim anh thay đổi.

Một lúc sau, anh đè tôi xuống, giọng trầm thấp như đang khàn đi vì vui mừng:

“Được thôi.”

17

Tôi tỉnh dậy trong ánh nắng chói chang quá mức rực rỡ.

Bên cạnh trống không.

Theo phản xạ, tôi cầm điện thoại lên.

【Anh đi thay đồ, chờ em ở nhà hàng tầng dưới.】

Nhìn hai chữ “Lục Trầm” trên khung chat, nhớ lại cơn cuồng nhiệt đêm qua, mặt tôi lập tức nóng bừng.

Tôi bật dậy đi tắm, thay bộ đồ trông “thảo nguyên” nhất trong vali—

Áo thun trắng, quần bò, giày thể thao.

Lục Trầm ngồi bên cửa sổ đợi tôi, trước mặt là bàn bữa sáng phong phú.

Anh cũng đã thay đồ khác, trông đầy sinh khí, sạch sẽ và sáng sủa.

Mấy người địa phương làm việc trong khách sạn hình như ai cũng biết anh.

Sau bữa sáng, chúng tôi cùng bước ra ngoài.

Trên đường đi, hễ gặp ai trẻ tuổi hơn một chút, họ đều nở nụ cười đầy ẩn ý:

“Chào chị dâu ạ!”

Tôi theo bản năng muốn giải thích.

Nhưng Lục Trầm thì mặt không đổi sắc, chẳng buồn phản ứng.

…Thôi vậy.

Ra khỏi khách sạn, con ngựa màu đỏ sậm đã đứng sẵn chờ từ trước.

Tôi đang hí hửng định chạy tới, thì bị Lục Trầm giữ lại.

Anh cúi người xuống gần tôi, giọng thấp đầy ẩn ý:

“Không được. Hôm qua bị trầy đỏ cả lên rồi. Lúc anh giúp em… lau rửa, đã thấy hết rồi.”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, đủ để ốp trứng mà chiên chín.

Gì cơ? Lúc anh lau cho tôi?

Tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng nào!

Tức quá, tôi giơ tay đấm vào người anh một cái:

“Lục Trầm, anh biến thái!”

Anh bật cười khẽ, rồi đẩy ra một chiếc xe điện kiểu xe du lịch thường thấy ở khu tham quan.

“Ừ, hôm nay em lái cái này.”

18

Trên thảo nguyên xuất hiện một khung cảnh vô cùng đặc biệt:

Người đàn ông cao lớn cưỡi tuấn mã, đi sau đàn bò.

Người phụ nữ nhỏ nhắn lái xe điện, làm “hộ vệ” sát cánh bên anh.

Chăn bò… quả thực khá chán.

Bò đi tới đâu, chúng tôi đi theo tới đó.

Phần lớn thời gian, Lục Trầm chỉ ngồi yên trên lưng ngựa, thi thoảng huýt sáo cảnh báo mấy con bò tách đàn.

Chính vì rảnh rỗi, nên chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều.

Chủ đề chủ yếu xoay quanh tôi.